Phong Điền School

Phong Điền School
 
Trang ChínhTrang Chính  ShopShop  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Latest topics
» Share Skin Teen Click
Sat Mar 14, 2015 2:09 pm by lilkhangvn

» Tối Hậu Thư
Sun Sep 09, 2012 12:38 am by bad_boy

»  [Skin]Share skin 8xStudio v3
Tue Jul 10, 2012 2:26 am by kenbi05

» 9.Skin Hihihehe
Tue Jul 10, 2012 2:25 am by kenbi05

»  Share Skin Win Vista
Wed Feb 29, 2012 7:35 pm by than_chet09

» [ĐH] BĐT trong tam giác
Mon Nov 14, 2011 1:19 pm by dinhcu_vip

» Khai Trương Shop Online Cho Forumotion
Sun Nov 06, 2011 1:52 pm by Admin

»  [Share] nhtera_noel_ipskin
Thu Oct 13, 2011 8:04 am by thanthongquandai

»  [share] Skin Hiphop rất đẹp(có banner trống)
Sun Oct 02, 2011 1:10 pm by pkbn

» share skin skin4u.co.cc
Sun Oct 02, 2011 1:09 pm by pkbn

» Stop Stop stop
Fri Sep 30, 2011 3:26 pm by Admin

» Anh Hải ơi! cho em hỏi?
Wed Sep 14, 2011 9:27 pm by cingau

» [ New ] 11A2 THPT Tam Giang
Tue Aug 30, 2011 2:26 pm by vintra_1101

» Chao các bạn rất vui đc lam quen
Tue Aug 30, 2011 2:20 pm by vintra_1101

»  [Share] Skin Teen 888
Mon May 16, 2011 2:44 pm by k2teen

» Xe tay ga BMW Concept C xuất hiện ở Mỹ
Tue May 03, 2011 5:35 pm by Admin

» 'Chim ưng' Suzuki Hayabusa 2011 đầu tiên tại Việt Nam
Tue May 03, 2011 5:34 pm by Admin

» Mai Phương Thúy từng khiến C.Ronaldo 'tròn mắt'
Fri Apr 29, 2011 6:56 pm by Admin

» SIêu Phẩm Xuân Này Con Không Về
Fri Apr 29, 2011 11:25 am by Admin

» Yamaha Exciter 2011 trình làng
Tue Apr 26, 2011 6:50 pm by Admin

» Thăm mộ cha sau thảm họa sóng thần
Sun Apr 24, 2011 7:36 pm by Admin


Share | 

 

 Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Wed Nov 10, 2010 9:53 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Nguồn sưu tầm

Chiếc bánh kem

Ăn thêm cái nữa đi con!
- Ngán quá, con không ăn đâu!
- Ráng ăn thêm một cái, má thương. Ngoan đi cưng!
- Con nói là không ăn mà. Vứt đi! Vứt nó đi!
Thằng bé lắc đầu quầy quậy, gạt mạnh tay. Chiếc bánh kem văng qua cửa xe rơi xuống đường, sát mép cống. Chiếc xe hơi láng bóng rồ máy chạy đi.
Hai đứa trể đang bới móc đống rác gần đó, thấy chiếc bánh nằm chỏng chơ, xô đến nhặt. Mắt hai đứa sáng rực lên, dán chặt vào chiếc bánh thơm ngon. Thấy bánh lấm láp, đứa con gái nuốt nước miếng bảo thằng con trai:
- Anh Hai thổi sạch rồi mình ăn.
Thằng anh phùng má thổi. Bụi đời đã dính, chẳng chịu đi cho. Đứa em sốt ruột cũng ghé miệng thổi tiếp. Chính cái miệng háu đói của nó làm bánh rơi tõm xuống cống hôi hám, chìm hẳn.
- Ai biểu anh Hai thổi chi cho mạnh - Con bé nói rồi thút thít.
- Ừa. Tại anh! Nhưng kem còn dính tay nè. Cho em ba ngón, anh chỉ liếm hai ngón thôi!

Ước mơ

Mẹ nghèo đi ở mướn. Con nhỏ chạy chơi với "cậu chủ" cùng lứa. Chơi trò cưỡi ngựa: nó luôn làm ngựa, cậu chủ cưỡi lên lưng. Ngựa phi, ngựa phi vòng vòng, tấm lưng nhỏ oằn cong. Mẹ nhìn rưng rưng nước mắt.
Đêm về, thoa lưng con, mẹ hỏi:
- Sao con không đổi làm chủ ấy ?
Đứa trẻ bảo:
- Con thích cưỡi ngựa thật chứ không thích cưỡi ngựa người.
Mẹ ừ mà lòng chạnh xót xa....
ANH ...


Năm 18 tuổi, anh quyết định nghỉ học đi phụ hồ. Bố Mẹ giận dữ, mắng “ sanh ra.. giờ cãi lời bố mẹ… phải chi nó ngoan, siêng học như bé em…”
Anh lặng thinh không nói năng gì… Bố mẹ mắng mãi rồi cũng thôi. Anh đã quyết thế!
Ngày bé em vào Đại Học, phải xa nhà, lên Thành Phố ở tro. Anh tự ý bán đi con bò sữa – gia tài duy nhất của gia đình, gom tiền đưa cho bé em. Biết chuyện, bố thở dài, mẹ lặng lẽ, bé em khóc thút thít… anh cười, “ em ráng học ngoan…”
Miệt mài 4 năm DH, bé em tốt nghiệp loại giỏi, được nhận ngay vào công ty nước ngoài, lương khá cao… nó hớn hở đón xe về quê…
Vừa bước vào nhà, nó sững người trước tấm ảnh của anh trên bàn thờ nghi ngút khói… Mẹ khóc, “ Tháng trước, nó bị tai nạn khi đang phụ hồ…lúc hấp hối, biết con đang thi tốt nghiệp, nó dặn đừng nói con biết…”

Anh ơi… ôi, người anh của nó...!

Cùng nghềThằng bé bảy tuổi ngây thơ hỏi:
- Sao hôm nay nhà cô Lan đông học trò vậy bố?
- Mùng ba tết, học trò đến thăm và chúc tết cô giáo của mình đấy. Ông bà xưa có câu mùng một tết cha mùng ba tết thầy đó mà.
- Sao không thấy học trò thăm bố?
- À, sáng nay bố trực tiếp khách ở trường, học trò đã đến chúc tết bố rồi.
Thằng bé không biết bố nó nói dối. Chỉ vì cô Lan dạy Toán còn bố nó dạy Thể Dục...
Cuộc sống là không hoàn hảo nhưng có thể hoàn thiện. Những mẫu chuyện thật ý nghĩa, Đọc xong ta cảm nhận được một cái gì đó nhẹ nhàng sâu sắc cũng thật tế nhị.
Những mãnh đời bất hạnh luôn luôn có 1 trái tim rất đẹp, Đừng bao giờ vội đánh giá các em qua vẻ bề ngoài. Các em còn đẹp hơn khối các công tử con nhà giàu.

Tài Sản pisu94


Wed Nov 10, 2010 9:53 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Những chiếc bao lì xì
Ba mẹ làm lớn, tết đến tôi được nhận nhiều bao lì xì đỏ thật đẹp với lời chúc học giỏi và chóng lớn.
Những bao lì xì xé ra tôi mua đồ chơi và bỏ đầy con heo đất.
Chiều, thấy thằng con dì Ba cầm thật nhiều bao lì xì. Tôi hỏi: “Mày được bao nhiêu?”
Nó đáp: “Em nhặt ở sọt rác nhà anh 50 caí”

MẤT XE

Nhà có hai chiếc xe đạp. Mẹ đi dạy hàng ngày phải chạy một chiếc. Còn lại một chiếc cho nó đi học đại học.

Hơn hai năm đại học trôi qua, lối sống nhộn nhịp ở thành phố đã cuốn hút nó. Những quán nhậu, quán cà phê, quán bi da trở nên quen thuộc đối với nó.

Một buổi tối nó đi bộ về nhà trọ. Mặt buồn xo. Hai đứa bạn cùng phòng đang học bài bật dậỵ “Xe mày đâu?”. “Mất rồi”. Để giáo trình lên bàn, nó nằm úp mặt vào gối, chẳng buồn nói chuyện. Hai đứa bạn lại gần vỗ về, an ủi.

Cuối tháng nó về quê. Ba mẹ không mắng, chỉ buồn. Ngày đi, ba cho tiền. Nó nhét tiền vào bóp. Một tờ giấy mỏng chợt rơi xuống đất. Mẹ nhặt vội tờ giấy và trả lời thắc mắc của ba :”Hóa đơn thuốc của em, tháng trước em cho con tiền vô tình cái hóa đơn bị kẹp vào giữa xấp tiền, may mà còn”.

Nó nhìn mẹ, hai dòng nước mắt lăn dài trên má. Ba đâu biết rằng, cái hóa đơn thuốc mà mẹ nói chính là giấy biên lai cầm chiếc xe đạp của nó.

XE HỎNG
Một cô bé đi học về nhà rất muộn .Bố mẹ cô rất bực mình và hỏi cô đã đi đâu và làm gì .Cô bé đã thưa với bố mẹ :
- Con phải dừng lại một lát để giúp đỡ bạn con ạ .Xe đạp của bạn ấy bị hỏng !
- Nhưng con có biết sửa xe đạp đâu ? – Bố cô bé hỏi vẻ nghi ngờ
- Đúng ạ ,nhưng con dừng lại để giúp bạn ấy khóc .
Cũng như cô bé đó ,ko phải ai trong chúng ta cũng biết sửa xe đạp .Nhưng chúng ta biết chia sẻ những nỗi lo âu và sợ hãi. Cuộc sống là một con đường rất dài, sẽ còn nhều lần gặp cảnh ‘Hỏng xe’ lắm , Chúng ta hãy cùng nhau chia sẻ và an ủi

Con ốm
Hồi nhỏ, mỗi lần tôi bệnh, mẹ tôi luôn lo lắng thuốc thang, nuông chiều tôi mọi thứ. Biết vậy, tôi cứ giả ốm để mẹ chiều chuộng.
Lớn lên lập gia đình. Có con. Đang làm việc. Điện thoại reo vang, nhà gọi vào báo: "Con sốt , ói mửa!". Nghe xong, tôi chẳng làm gi được, cứ ngóng tới giờ về .
Tối - nằm cạnh con. Mỗi tiếng con ho, ói - tôi bật dậy - ruột xốn xang - thao thức mãi .
Đặt lưng xuống. Nhớ lại ngày xưa. Nước mắt chực trào ra. Nghĩ mà thương mẹ biết chừng nào ...

Ba
"Học lớp 12, tôi không có thời gian về nhà xin tiền ba như 2 năm trước. Vì thế, tôi viết thư cho ba rồi ba đích thân lên đưa cho tôi. Từ nhà đến chỗ tôi trọ học chừng 15 km. Nhà nghèo không có xe máy, ba phải đi xe đạp. Chiếc xe gầy giống ba...

Cuối năm, làm hồ sơ thi đại học, tôi lại nhắn ba. Lần này, sau khi đưa cho tôi một trăm ngàn, ba hỏi:"Có dư đồng nào không con?". Tôi đáp: "Còn dư bốn ngàn ba ạ". Ba nói tiếp:"Cho ba bớt hai ngàn, để lát về, xe có hư như lần trước thì có tiền mà sửa". Ba về, tôi đứng đó, nước mắt rưng rưng..."

Chúng ta thường nghĩ rằng cuộc sống của mình sẽ tốt đẹp hơn sau khi việc học hành hoàn tất hay khi có gia đình, có công việc ổn định. Nhưng khi đã có được những điều ấy rồi, chúng ta lại bị chi phối bởi nhiều mối bận tâm và lo lắng khác nữa. Chúng ta thường ko hài lòng khi cuộc sống ko như những gì mình mong muốn.
Có mấy ai nhận ra rằng khoảng thời gian hạnh phúc nhất là những giây phút hiện tại mà chúng ta đang sống? Cuộc sống vốn chứa đựng nhiều thử thách, khó khăn và nghịch cảnh. Cách thích nghi tốt nhất với cuộc sống này là chấp nhận thực tế và tin vào chính mình. Tự bản thân mỗi chúng ta, trong bất kì hoàn cảnh nào, phải biết cảm nhận và tự tìm lấy niềm hạnh phúc cho riêng mình.
Đừng trông đợi một phép màu hay một ai đó sẽ mang hạnh phúc đến cho bạn. Đừng đợi đến khi bạn thật rảnh rỗi hay đến lúc tốt nghiệp ra trường, đừng đợi đến khi kiếm được nhiều tiền, thành đạt, có gia đình, hoặc đến khi được nghỉ hưu mới thấy đó là lúc được hạnh phúc.
Đừng đợi đến mùa xuân, mùa hạ, mùa thu, hay mùa đông rồi mới cảm thấy hạnh phúc. Đừng đợi tia nắng ban mai hay ánh hoàng hôn buôn xuống mới nghĩ là hạnh phúc. Đừng đợi đến chiều thứ Bảy, những ngày cuối tuần, ngày nghỉ, ngày sinh nhật hay một ngày đặc biệt nào mới thấy đó là ngày hạnh phúc của bạn. Tại sao không phải là lúc này?
Hạnh phúc là một con đường đi, một hành trình. Hãy trân trọng từng khoảnh khắc quý giá trên chuyến hành trình ấy. Hãy dành thời gian quan tâm đến người khác và luôn nhớ rằng, thời gian ko chờ đợi một ai! Nhưng chắc chắn không bao giờ là quá muộn - và thơi gian là người bạn tốt nhất của bạn, của tất cả mọi người.
Hãy làm việc say mê như thể bạn không còn cơ hội để làm lại một lần nữa.
Hãy yêu chân thành và trọn vẹn như thể bạn chưa từng đau khổ vì tình yêu.
Bạn hãy đón nhận cuộc sống với tất cả những điều bình dị, tinh khôi nhất của nó, như thể bạn chưa từng trải qua những năm tháng khổ đau, những giây phút tuyệt vọng. Như thể bạn vừa khám phá ra chính mình, khám phá được ý nghĩa thật sự của tình yêu, và hơn hết là điều bí ẩn giản dị nhất của hạnh phúc.
-------------------------------------------------------------------------------------
Lão phượng già trông thấy một em ve vừa trút bỏ lớp vỏ cũ. Ve non run rẩy bò lên cánh tay của lão. Lão cất giọng ồm ồm:
- Chào mừng con!
Ve non ngơ ngác:
- Tiếng ai đấy ạ ? Phải bác phượng không ?
- Khà khà…
Lão phượng cười to thay cho câu trả lời. Ve con tròn mắt nhìn lão phượng. Thích quá! Cuối cùng nó cũng được thấy lão rõ ràng rồi. Trong tâm khảm của nó từ lâu đã xem lão như một người cha tận tụy, ban cho nó những chất dinh dưỡng thơm ngon nhất. Suốt một thời ấu trùng sống dưới lòng đất, nó đã được lão nuôi lớn bằng nhựa sống từ rễ của mình. Nó vui mừng trồi lên khỏi mặt đất đêm hôm qua sau 17 năm chờ đợi.
Lão phượng ôn tồn:
- 17 năm con núp dưới chân ta, đúng là lâu khủng khiếp, ta chỉ mong có ngày này…
- Con cũng vậy, con mong được gặp bác từng ngày từng giờ, bác là một người cha đáng kính.
Ve non rất muốn nói lời cảm ơn lão phượng, càng muốn gọi lão một tiếng “Cha nuôi”. Nhưng nó vốn hay mắc cỡ, không biết mở lời thế nào… Ve non lắc mình và đập cánh một cách bối rối. Thật diệu kì, từ cái đập cánh ấy, một âm thanh tuyệt vời vút lên. Lão phượng già lắng nghe ngẩn ngơ. Lão xúc động trước nhịp điệu chân tình của ve con.
- 17 năm của con sống ẩn dật trong lòng đất để có ngày hôm nay trông thấy ánh mặt trời và cất lên bài ca mùa hè, thật không uổng phí, con trai à! Cám ơn con, bài hát làm cho ta thấy mình trẻ lại.
Ve con cười râm ran, càng hăng hái hát to.
Ngày hôm sau, người ta thấy cây phượng nở hoa đỏ rực cả một vùng trời. Ẩn trong vòm lá, tiếng ve ve vút lên nghìn thanh âm rộn rã. Hè về! Hè về!

ĐỪNG THAY ĐỔI THẾ GIỚI

Ngày xưa có một vị vua trị vì một vương quốc thịnh vượng.Một hôm,ông quyết định vi hành đến những miền xa xôi của đất nước.Khi trở về cung,ông than phiền chân ông rất đau vì lần đầu tiên đi 1 chuyến dài ngày như thế trên những con đuờng gồ ghề lởm chởm đá vụn.Nhà vua ban lệnh cho mọi người phải phủ da thuộc trên khắp các con đường của vương quốc.Rõ ràng việc này cần hàng triệu bộ da bò & tiêu phí rất nhiều tiền của.
Một hầu cận thông minh,dũng cảm tâu vua:
-Sao bệ hạ lại dùng tiền một cách không cần thiết như thế ? Sao bệ hạ lại không cắt 1 miếng da vừa với chân mình ?
Nhà vua rất ngạc nhiên,nhưng rồi cũng chấp nhận lời gợi ý và làm 1 đôi giày cho riêng mình.

Tài Sản pisu94


Wed Nov 10, 2010 9:53 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Vào một đêm Giáng sinh, một thiếu phụ mang thai lần bước đến nhà một người bạn nhờ giúp đỡ. Con đường ngắn dẫn đến nhà người bạn có một con mương sâu với cây cầu bắc ngang. Người thiếu phụ trẻ bỗng trượt chân chúi về phía trước, cơn đau đẻ quặn lên trong chị. Chị hiểu rằng mình không thể đi xa hơn được nữa. Chị bò phía bên dưới cầu.
Đơn độc giữa những chân cầu, chị đã sinh ra một bé trai. Không có gì ngoài những chiếc áo bông dầy đang mặc, chị lần lượt gỡ bỏ áo quần và quấn quanh mình đứa con bé xíu, vòng từng vòng giống như một cái kén. Thế rồi tìm thấy được một miếng bao tải, chị trùm vào người và kiệt sức bên cạnh con.

Sáng hôm sau, một người phụ nữ lái xe đến gần chiếc cầu, chiếc xe bỗng chết máy. Bước ra khỏi xe và băng qua cầu, bà mẹ nghe một tiếng khóc yếu ớt bên dưới. Bà chui xuống cầu để tìm. Nơi đó bà nhìn thấy một đứa bé nhó xíu đói lả nhưng vẫn còn ấm, còn người mẹ đã chết cóng.

Bà đem đứa bé về và nuôi dưỡng. Khi lớn lên, cậu bé thường hay đòi mẹ nuôi kể lại câu chuyện đã tìm thấy mình. Vào một ngày lễ Giáng sinh, đó là sinh nhật lần thứ 12, cậu bé nhờ mẹ nuôi đưa đến mộ người mẹ tội nghiệp. Khi đến nơi, cậu bảo mẹ nuôi đợi ở xa trong lúc cậu cầu nguyện. Cậu bé đứng cạnh ngôi mộ, cúi đầu và khóc. Thế rồi cậu bắt đầu cởi quần áo. Bà mẹ nuôi đứng nhin sững sờ khi cậu bé lần lượt cởi bỏ tất cả và đặt lên mộ mẹ mình.

- Chắc là cậu sẽ không cởi bỏ tất cả- bà mẹ nuôi nghĩ- Cậu sẽ lạnh cóng!

Song cậu bé đã tháo bỏ tất cả và đang run rẩy. Bà mẹ nuôi đến bên cạnh và bảo cậu bé mặc đồ trở lại. Bà nghe cậu bé gọi người mẹ mà cậu chưa bao giờ biết: "Mẹ đã lạnh hơn con lúc này, phải không mẹ?". Và cậu bé òa khóc.

Tài Sản pisu94


Wed Nov 10, 2010 9:54 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Trên đường hành quân,những người lính nhìn thấy 1 người phụ nữ bẻ miêng bánh mì thành những mãnh nhỏ và đưa cho những đứa con của mình.Chúng thèm thuồng ngấu nghiến những mẫu bánh mì đó.

_Bà ấy chẳng giữ lại gì cho mình cả -Người sĩ quan lẩm bẩm.

_Có lẽ vì bà ấy ko đói - Một người lính nói.

_Bởi vì bà ấy là 1 người mẹ - Người sĩ quan trả lời

Tài Sản pisu94


Wed Nov 10, 2010 9:54 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Thắp lên một que diêm

Một bữa tối tại vận động trường Los Angeles, Mỹ, một diễn giả nồi tiếng -
ông John Keller, được mời thuyết trình trước khoảng 100.000 người. Đang
diễn thuyết bỗng ông dừng lại và dõng dạc nói :

- Bây giờ xin các bạn đừng sợ! Tôi sắp cho tắt tất cả đèn trong sân vận
động này.

Đèn tắt. Cả sân vận động chìm sâu trong boáng tối âm u. Ông John Keller
nói tiếp:

- Bây giờ tôi đốt lên một que diêm. những ai nhìn thấy ánh lửa của que diêm
đang cháy thì hãy hô to "Đã thấy!".

Một que diêm được bật lên, cả sân vận động vang lên: "Đã thấy!".

Sau khi đèn được bật sáng trở lại, ông John Keller giải thích:

- Ánh sáng của một hành động nhân ái dù nhỏ bé như một que diêm cũng sẽ
chiếu sáng trong đêm tăm tối của nhân loại y như vậy.

Một lần nữa, tất cả đèn trong sân vận động lại được tắt. Một giọng nói vang
lên :

- Tất cả những ai ở đây có mang theo diêm quẹt, xin hãy đốt cháy lên !
Bỗng chốc cả vận động trường rực sáng.

Ông John Keller kết luận :

- Tất cả chúng ta cùng hợp lực nhau có thể chiến thắng bóng tối, chiến
tranh, khủng bố, cái ác và oán thù bằng những đóm sáng nhỏ của tình
thương, sự tha thứ và lòng tốt của chúng ta. Hoà bình không chỉ là môi
trường sống vắng bóng của chiến tranh. Hòa bình không chỉ là cuộc sống
chung không tiếng súng. Vì trong sự giao tiếp giữa người với người, đôi khi
con người giết hại nhau mà không cần súng đạn, đôi khi con người làm khổ
nhau, áp bức bóc lột nhau mà không cần chiến tranh.

Cách tốt nhất để xây dựng hoà bình là tăng thêm thật nhiều những hành
động yêu thương và hảo tâm với đồng loại. Những hành động yêu thương
xuất phát từ lòng nhân hậu sẽ như những ánh sáng nho nhỏ của một que
diêm. Nhưng nếu mọi người cùng đốt lên những ánh sáng bé nhỏ, những
hành động yêu thương sẽ có đủ sức mạnh để xua tan bóng tối của những
đau khổ và cái ác.

Tài Sản pisu94


Wed Nov 10, 2010 9:55 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc...


Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…



Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng: “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.



Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muồn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò.



Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng.



Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.



Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.



Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.

Tài Sản pisu94


Wed Nov 10, 2010 9:55 pm

avatar

Thành Viên Mới

pisu94

Thành Viên Mới

Xem lý lịch thành viên http://hocscinhbentre.ifno
Giới tính : Nữ
Tổng Số Bài Viết Tổng Số Bài Viết : 26
Tiền Tiền : 48
Số Lần Cảm Ơn Số Lần Cảm Ơn : 0
Birthday Birthday : 30/10/1994
Ngày Tham Gia Ngày Tham Gia : 07/11/2010
Tuổi Tuổi : 23
Đến từ Đến từ : Bến Tre city

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 
Hối Tiếc

Mẹ ơi, bây giờ con đến nhà bạn Luke chơi nhé?
- Con cứ đi đi - Tôi trả lời.
Arlyn rất hào hứng mỗi khi được đi chơi. Thế nhưng tôi luôn lo lắng đứa con gái bé nhỏ của mình sẽ bị hư hỏng bởi thế giới đầy cạm bẫy bên ngoài. Cuộc sống xô bồ ngoài kia không giống tổ ấm yên bình của chúng tôi ở vùng ngoại ô này. Thấy tôi quá chăm sóc, bảo bọc, Arlyn cũng cảm thấy khó chịu. Nhưng với tôi, Arlyn mãi thơ dại và bé bỏng, dù không đầy 2 tuần nữa nó sẽ vào đại học, bắt đầu cuộc sống xa nhà và tự lập.
Đang suy nghĩ trong miên man về tương lai của con, bỗng có tiếng chuông gọi cửa. Một người đàn ông hối hả bước vào, ông đến ngay bến ảnh chân dung Arlyn treo trên tường và hỏi:
- Đây có phải là con gái bà không?
- Vâng, nó là Arlyn. - Tôi tự hào trả lời, nhưng ngay lập tức linh cảm có điều gì đó chẳng lành.
Chăm chú nhìn bức ảnh một lần nữa, ông nghẹn giọng gần như thì thầm:
- Có 1 tai nạn xe hơi và con gái bà đã chết.
Chỉ một câu ngắn ngủi như thế, tôi như bị sét đánh ngang tai.
Suốt cả tuần đó, tôi hành động như 1 con rối và không thể kiểm soát được những hành động, cảm xúc của mình. Từng giây từng phút, tôi đấu tranh trong vô vọng để cố chấp nhận sự thật rằng Arlyn đã mãi mãi đi xa.
Sau đám tang, họ hàng và bạn bè cũng lần lượt ra về. Lúc ấy tôi mới thật sự đối diện với cảm giác trống trải, bầu không khí lạnh lẽo, nặng nề bao quanh. Tôi gọi tên con gái, rồi bật khóc khi không nghe tiếng trả lời. Mỗi khi điện thoại reo, tôi đều hi vọng và chờ đợi giọng nói quen thuộc của Arlyn ở đầu dây bên kia, nhưng chẳng bao giờ tôi lại nghe được giọng nói thân thương ấy nữa. Tôi lục lọi phòng ngủ của con gái hàng ngàn lần, hy vọng được nhìn thấy con. Tôi ngồi trong xe của con, cố hít thật sâu mùi nước hoa thường ngày con vẫn dùng còn phảng phất đâu đấy.
Nếu biết rằng đó là ngày cuối cùng của Arlyn, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để được ở bên con gái. Tôi sẽ rút dây điện thoại, sẽ không xem truyền hình để được nghe tiếng con rõ hơn. Tôi sẽ không rời mắt khỏi con gái dù chỉ một giây.
Nếu biết rằng đó là ngày cuối cùng của Arlyn, tôi sẽ lắng nghe tâm sự của con để hiểu được ước mơ và mong muốn của nó. Tôi sẽ ôm con vào lòng và nói rằng: "Mẹ yêu con" để Arlyn có thể hiểu được tình cảm của tôi. Tôi sẽ...
Tôi chợt nhận ra rằng cuộc sống vô cùng quý giá. Chúng ta hãy hết mực quan tâm đến những ng` mà chúng ta yêu mến, và nâng niu từng giây từng phút bên họ vì đó có thể là những giờ khắc cuối cùng bên ng` thân yêu. Đừng bao giờ nói "Nếu như,...." vì thời gian không bao giờ quay trở lại...
Như một lời tâm sự, tôi muốn gửi đến các bạn câu nói của Harriet Beecher Stowe: "Những giọt nước mắt cay đắng nhất đều xuất phát từ sự hối tiếc - sao không thốt ra những lời nói yêu thương, sao không biểu lộ những cử chỉ cao đẹp khi nhựng giọt nước mắt ấy chưa rơi?".

Tài Sản pisu94





Sponsored content

Bài gửiTiêu đề: Re: Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

 

Tài Sản Sponsored content

 

Những câu chuyện ngắn nhưng có ý nghĩa

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Phong Điền School :: -‘๑’-Nhịp Sống Trẻ-‘๑’- :: -‘๑’-Quà Tặng Cuộc Sống-‘๑’--

Powered by PhPbB® Version 2.0
Copyright ©2000 - 2011, Forumotion.
AdamZone 2011 SKIN - A1Rip by Ligerv
Cơ quan chủ quản: Trung tâm sáng kiến sức khỏe và dân số (CCIHP)
Trang xem tốt trên trình duyệt FF,Chrome, IE7 trở lên
Create a forum on Forumotion | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs